Danh mục bệnh

“Trái đắng mỉm cười” sau lần mắc mụn rộp sinh dục

Những nút thắt của cuộc đời rồi cũng có những lúc gỡ bỏ, đến cuối cùng tôi vẫn quyết định trở thành chồng của người phụ nữ này.

Tôi nhớ tất cả những lần tôi cùng con trai nô đùa vui vẻ là từ phía xa ánh mắt ấy của em lại ngấn lệ, vội vã quay đi để che dấu những giọt nước mắt vội vàng đang trực trào ra nơi khóe mắt. Có lẽ hình ảnh cha con tôi đã khiến cho lòng em gợi sóng, những vết thương cũ những tổn thương trong quá khứ bị mắc benh rop sinh duc mà em đã phải chịu đựng có lẽ vẫn còn đang rỉ máu.

Lần đầu tiên gặp em là trong đám cưới của bạn thân tôi, em với vai trò là bạn của cô dâu còn tôi là bạn của chú rể, ngay cái lần đầu tiên ấy tôi đã bị “cảm nắng” bởi vẻ đẹp thuần khiết của em rồi, thế nhưng mọi chuyện chỉ là ở trong tâm tưởng, tôi không dám tiến gần em hơn chỉ dám đứng từ xa nhìn theo, có lẽ gia cảnh của chúng tôi quá khác xa nhau thế nên tôi không thể nào chạm tới cuộc sống của em được. Thật không ngờ một tiểu thư quyền quý như em lại chủ đông làm quen và lại còn nhận tôi làm anh trai nữa chứ, hi vọng từ lúc được làm quen bỗng dưng vụt tắt khi em nhận tôi làm anh trai thế nhưng như thế có lẽ cũng là quá đủ đối với tôi rồi.

"Trái đắng mỉm cười" sau lần mắc mụn rộp sinh dục

“Trái đắng mỉm cười” sau lần mắc mụn rộp sinh dục

Tôi và em hơn nhau 3 tuổi, khi tôi tốt nghiệp đại học và nhận được học bổng toàn phần sang Úc du học nhờ kết quả học tập xuất sắc thì em bắt đầu bước vào đại học. Thời gian thấm thoắt trôi thật nhanh tôi kết thúc việc học tập ở nước ngoài và trở về nước để công tác, mặc dù ở nơi đất khách quê người tôi có thể có nhiều cơ hội hơn rất nhiều thế nhưng tôi chưa bao giờ có ý định ở lại mà luôn canh cánh trong lòng hướng về quê hương, nơi có người thân của tôi và đặc biệt là nơi đó có em.

Ngày tôi trở về mọi người đều rất vui mừng và hạnh phúc, bố mẹ người thân khóc trong hạnh phúc, bạn bè tôi cũng vậy nhưng sao tôi vẫn cảm thấy thật trống vắng, có lẽ vì không hề có sự xuất hiện của em. Tôi buồn và phần nhiều thấy lo lắng hơn, mọi nguồn thông tin liên lạc với em đều bị cắt đứt, không biết phải làm thế nào để có thể gặp lại em.

Thật may mắn hôm ấy tôi lại gặp được cô bạn thân của em, qua cô ấy tôi cũng đã biết thêm được nhiều chuyện và càng thấy thương em nhiều hơn, không ngờ khoảng thời gian không ở Việt Nam em lại phải chịu nhiều đau khổ đến vậy.

Thế rồi tôi tìm đến địa chỉ mà cô bạn ấy đưa cho tôi đã gặp được em, em vẫn như vậy, sau bao nhiêu năm vẫn không thay đổi dáng hình chỉ có điều là khuôn mặt ấy không còn rạng rỡ không còn hi vọng nhiều như ngày xưa nữa rồi. Vừa nhìn thấy tôi em có vẻ rất bối rối và muốn trốn tránh thế nhưng tôi không cho phép em làm chuyện đó, dù em có ra sao, quá khứ của em có thế nào thì trái tim tôi vẫn không hề thay đổi.

Bớt tự ti hơn chúng tôi bắt đầu ngồi xuống và nói chuyện, những câu chuyện của em chỉ toàn là nước mắt. Tôi chưa từng quên một chữ nào trong những câu chuyện mà em kể về quãng thời gian tôi đi du học.

Em nói rằng em bị mụn rộp sinh dục, sau khi tôi đi được hơn 1 năm thì em có người yêu, thế rồi trong sự mù quáng của tình yêu em đã trao cái quý giá nhất của đời mình cho cậu ấy và thế rồi phải lãnh hậu quả đau đớn khi có những biểu hiện của bệnh mụn rộp sinh dục.

Sau mối tình ấy và sau nỗi xỉ nhục ấy em đã đi chữa khỏi bệnh ở phòng khám đa khoa Bảo Anh và lại bắt đầu với một tình yêu mới thế nhưng có lẽ cuộc đời đang muốn trêu đùa và giỡn mạt với em. Lại một lần nữa em bị đá đi như một thứ đồ vật sau khi người thứ hai biết em không còn trong trắng và đã từng mắc bệnh xã hội. Từ ấy cho đến bây giờ định nghĩa về tình yêu đối với em nó thật sự quá xa xỉ, em có thể có tiền để mua được tất cả mọi thứ em thích nhưng riêng tình yêu thì em không thể nào mua được.  Vừa kể chuyện em vừa khóc nghẹn lại, nhìn em đau đớn mà lòng tôi cũng chẳng thấy được yên chút nào. Tôi chỉ muốn trở thành người có thể giúp em xoa dịu nỗi đau này nhưng lại không dám đến gần em vì sợ em từ chối.  

"Trái đắng mỉm cười" sau lần mắc mụn rộp sinh dục

“Trái đắng mỉm cười” sau lần mắc mụn rộp sinh dục

Và rồi sau đó tôi quyết định đến ngỏ lời đến với em và cùng em trải qua những sóng gió của cuộc đời. Ban đầu em từ chối, em nói em không xứng đáng với tôi và không có đủ can đảm để tiếp tục một tình yêu nữa… Sau bao nhiêu thời gian bên nhau cuối cùng mọi chuyện cũng thành sự thật, chúng tôi cùng nhau sánh bước trên lễ đường của hạnh phúc. Tôi tin rằng tình yêu của tôi có đủ sức mạnh để khiến em có thể vui cười mỗi ngày và hạnh phúc trở lại khi ở bên tôi.

Các bạn thân mến, có lẽ nhiều người nghĩ tôi là người dại khờ khi lại đâm đầu vào rọ thế nhưng có lẽ tôi chưa bao giờ hối hận về quyết định của mình. Vợ tôi cô ấy đã từng bị mụn rộp sinh dục nhưng cô ấy cũng đã chữa khỏi bệnh và cũng đã rất đau khổ.

Qua những chia sẻ này tôi muốn nhắn nhủ với tất cả mọi người rằng hãy mạnh mẽ lên vì cuộc đời không phụ bất cứ ai. Nếu ai đã và đang có những dấu hiệu của bệnh mụn rộp sinh dục giống như vợ tôi thì hãy mạnh dạn liên hệ đến đường dây nóng 02438288288 hoặc đến trực tiếp địa chỉ 59 Khương Trung, Thanh Xuân, Hà Nội để được các chuyên gia tư vấn về cách điều trị bệnh triệt để, chữa khỏi bệnh và làm lại cuộc đời.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)